Gia Lai là một trong năm tỉnh Tây Nguyên, thuộc vùng đất
Bazan độ cao từ 800 – 1100 m so với mặt nước biển. Khí
hậu và thổ nhưỡng rất thích hợp cho cây trồng công
nghiệp: cà phê và cao su. Trong năm có hai mùa mưa và
nắng- khá phổ biến. Mùa mưa từ tháng Năm đến tháng Mười,
mùa khô ráo từ tháng Mười hai đến tháng Ba, rất ít mưa (
mưa giông)- nhiệt độ trong năm trung bình từ 13°C -
27°C.
Diện tích tự nhiên: 15.495 km2, dân số trung bình năm
1998 là 940.000 người. Đồng bào dân tộc thiểu số chiếm
47 % (chủ yếu là hai dân tộc Jrai và Bahnar)
Diện tích cây cà phê ước khoảng 60.000 ha, cây cà phê
Robusta là chủ lực. Sản lượng trung bình đạt từ 2 - 5
tấn nhân/ha. Trong thời kỳ chiến tranh, vùng đất Tây
Nguyên Gia Lai không bị ảnh hưởng bởi chất độc màu da
cam.

( Biển Hồ)
Gia Lai có đường biên giới với Campuchia dài 90 km- qua
tỉnh có quốc lộ 14 xuyên Tây Nguyên nối từ Đà Nẵng đến
Đông Nam Bộ - có quốc lộ 19 nối với duyên hải miền
Trung, các tỉnh Đông Bắc Campuchia qua cửa khẩu Đức Cơ
và quốc lộ 25 nối với Phú Yên.

Giọt Nước
Tác giả: Huy Tịnh |
-
Phía Bắc giáp tỉnh Quảng Nam Đà Nẵng,
-
Phía Nam giáp tỉnh Đaklak,
-
Phía Đông giáp tỉnh Quảng Ngãi, Bình Định và Phú Yên
-
Phía Tây giáp tỉnh Atopu của Lào và tỉnh Ranatakin
của Campuchia.
Gia Lai có tiềm năng lớn về du lịch, nhất là du lịch
sinh thái và lễ hội - có điểm du lịch như: Biển Hồ,
Yali, Ayun hạ, diện tích mặt nước gần 10.000 ha. Miệng
núi lửa Hàm Rồng và các khu rừng nguyên sinh và đặc biệt
là văn hoá lễ hội độc đáo của đồng bào dân tộc thiểu số.

Nhà Rông |
Hội cồng chiêng Gia Lai
Tác giả: Nghệ sĩ nhiếp ảnh VN Huy Tịnh |
“ Còn chút gì để nhớ để thương ”

Hạnh Phúc
Tác giả: Huy Tịnh |
Hôm chia tay Pleiku - Gia Lai tôi đã đến quán cà phê Thu
Hà một địa chỉ nổi tiếng bán cà phê ngon ở Pleiku. Chủ
quán là Ông Ngô Tấn Giác - Người mà cách đây không lâu
VTV1 đã có phóng sự giới thiệu Ông cùng sản phẩm cà phê
Thu Hà đóng gói ngon nổi tiếng như một niềm tự hào của
Pleiku. Ngồi nhâm nhi cà phê, thưởng thức hương vị đắng
ngọt ấm nồng của cà phê trong một quán vườn, có ao cá và
đủ cả “sơn thuỷ hữu tình ” ..
Tôi bỗng thấy lòng mình lưu luyến, vấn vương,.. bất chợt
một giọng hát ấm nồng quen thuộc vang lên từ chiếc
cat-xet của chủ quán càng khién lòng tôi thêm quấn quýt.
”Mai xa lắc trên đường biên giới ( với tôi là về thành
phố ) còn một chút gì để nhớ, để thương...” ( Trích báo
Sài Gòn Giải Phóng - Nguyễn Thu Tuyết - Thứ ba 3.2.1998)
|